Trong buổi tối yên bình, ánh đèn nhỏ từ căn nhà số 27 chiếu sáng những bức tranh mơ mộng trên vở sổ của Minh Hiếu. Anh chàng họa sĩ trẻ tài năng đang ngồi ngẩn ngơ trước bức tranh cuối cùng, một bức tranh về đôi mắt buồn của ông chú già. Phải chăng đó là cách Minh Hiếu thể hiện tâm hồn bi thương của chính mình?
Trên bậc cầu thang nhỏ, ông chú già đang ngước nhìn bức tranh từ cửa sổ nhỏ của mình. Anh tự hỏi liệu có điều gì đặc biệt trong cách Minh Hiếu diễn đạt nghệ thuật của mình, hay chỉ đơn giản là đôi mắt buồn của ông.
"Có chuyện gì không ổng chú?" Tiếng Minh Hiếu vọng lên từ bên ngoài cửa sổ, làm ông chú giật mình.
Không trả lời, ông chú chỉ im lặng và gật đầu. Khuôn mặt trầm lặng của ông phản chiếu ánh đèn phía ngoài với những dấu vết thời gian.
Minh Hiếu bước vào phòng và ngồi bên cạnh ông chú. "Ông chú có chuyện gì mà lặng thinh thế?"
Ông chú nhìn vào đôi mắt trẻ trung của Minh Hiếu, và trong phút chốc, sự lạnh lùng của ông tan biến. "Có lẽ tôi có thứ muốn cho em xem," ông chú nhẹ nhàng nói và đưa tay mở một cuốn ghi chép cũ, trang giấy vàng lòng.
Minh Hiếu ngước nhìn vào những từ ngữ đầy xúc cảm trên trang giấy, rồi đến những bức vẽ tĩnh lặng kèm theo. Mỗi bức vẽ đều chứa đựng một câu chuyện riêng, những kí ức về quá khứ không muốn bị lãng quên của ông chú già.
Trong lúc đó, trái tim Minh Hiếu lập tức thấp thỏm, khi nhận ra rằng mọi bí mật và cảm xúc sâu kín của ông chú đều được lưu giữ trong những dòng chữ và bức tranh kia. Họ cùng nhau nhìn ra khung cảnh phồn hoa ngoài kia, nhưng nay bằng cách này mới, họ thấu hiểu sâu hơn về nhau.
Đêm đến, dưới ánh trăng lung linh, Minh Hiếu và ông chú già ngồi bên cửa sổ, bày tỏ những suy tư và cảm xúc chân thành nhất của mình. Lòng dũng cảm và sự chân thành đã khiến họ giãi bày trái tim, mở cánh cửa cho tình yêu lảng mạn và ấm áp từ trong tâm hồn mình. Câu chuyện tình yêu đầy màu sắc và sâu sắc, đang rất gần kế hoạch của họ mà không hề hay biết...