Trên mái trường trung học rộn rã tiếng cười và hối hả của học sinh, hình ảnh của Vồn và Vã luôn trở nên nổi bật. Vồn với nụ cười tươi sáng, luôn sẵn sàng kết bạn với mọi người, trong khi Vã lại tỏ ra lạnh lùng và ít giao tiếp. Hai thế giới đối lập đó tưởng chừng không bao giờ có cơ hội gặp gỡ.
Nhưng số phận đã đưa họ đến với nhau trong căn phòng học ấy. Ban đầu, không khí căng thẳng khiến cho họ không ngớt gay gắt với nhau. Vồn cố gắng tìm cách trò chuyện nhưng Vã chỉ im lặng, góc lạnh. Mọi cố gắng bắt chuyện của Vồn đều nhận về hồi đáp lạnh lùng từ Vã.
Nhưng dần dần, qua những lời nói vụt sáng, qua những suy nghĩ tựa hồ vào ánh mắt của đối phương, họ bắt đầu nhận ra rằng mình cũng chỉ là những con người, với những nỗi buồn, niềm vui và bí mật riêng. Bí mật mà họ đã từng giấu kín từ bao người xung quanh.
Vồn không ngần ngại chia sẻ về ước mơ của mình, về những lúc yếu đuối và cô đơn. Vã dần dần mở lòng, tiết lộ về quá khứ đau buồn và vết thương không thể lành. Dần dần, những tâm tư kín kẽ bắt đầu hé mở, khiến tình cảm giữa họ không còn là sự trống rỗng mà điều gì đó đầy ấn tượng và thấm đẫm.
Khi người khác đến giải thoát cho họ, Vồn và Vã đã nhận ra rằng họ không thể chấp nhận mất nhau. Họ ôm nhau, chứng minh tình cảm của mình trước mọi người. Một mối quan hệ mới mẻ, đầy biến động và ấm áp đã bắt đầu, không chỉ là niềm vui riêng của họ mà còn là điều kỳ diệu của tình yêu, khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo và đầy ý nghĩa.