Trong bóng đêm u tối, bóng dáng của Nữ Công Tước Agentine như một hồn ma lạc lối giữa đại viện hoành tráng. Hàn lâm cổ đại ngập tràn sự im lặng, chỉ tiếng bước chân nhỏ nhẹ của cô vang vọng trên sàn đá lạnh lẽo. Bước đi đầy chắc chắn, nhưng trong tâm hồn, cô lại như một bức tường gạch đang sụp đổ từng miếng mảnh.
Khi cô bước đến góc tối nhất của căn phòng, một bóng hình thoáng hiện ra từ bóng tối. Đó là Công Tước Ivan, người mà cô đã chọn để cầu hôn. Ánh sáng từ đèn cầy chiếu rọi sáng nét mặt phúc hắc của người đàn ông cao lớn. "Đã đến lúc rồi", Ivan lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như lưỡi dao.
Agentine nhấn chặt đôi môi lại, tâm hồn cô trống rỗng hơn bao giờ hết. Nhưng trong câm lặng, một cảm xúc lạ lẫm dâng trào trong cô, nỗi đau từ trái tim tan nát khi nhớ về lời nói dối của người hôn phu đã phản bội. "Tôi sẽ không cho phép bản thân mình bị tổn thương lần nữa", cô thề thật mạnh mẽ trong lòng.
Khi bước đến bên Công Tước Ivan, Agentine nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của anh ta. "Có một điều tôi muốn nói", cô lên tiếng, giọng nói quyết đoán. "Tôi sẽ không yêu anh. Hôn nhân này chỉ là một thỏa thuận, không hơn không kém. Anh đồng ý, phải không?".
Cánh cửa căn phòng đó đóng lại, khoá chặt, và bí mật của Nữ Công Tước Agentine cũng từ đó bắt đầu được hé lộ dần dần.