Trên con đường rộng lớn phủ đầy tuyết trắng, Hàn Yến bước đi với những bước chân nhẹ nhàng, dấu chân in hình trái tim làm đáy tuyết ấm áp hơn. Trái tim anh nhẹ nhàng rộn lên một lá cờ màu hồng, hi vọng và tình yêu.
Bên cạnh đó, Vũ Dương đứng đối diện, ánh mắt lạnh lùng như băng tan chảy, nhiệt độ xung quanh giảm sâu. Anh tựa như bức tường bê tông chắc chắn, không ai có thể xâm phạm được vào thế giới tâm hồn của anh.
Hàn Yến không ngần ngại bước gần, lời nói đượm ấm áp như ngọn lửa trong màn đêm lạnh lẽo. "Tại sao em luôn cảm thấy trong anh có một hào quang ẩn giấu, chờ đợi được khám phá?"
Vũ Dương nhẹ nhàng quay đầu, ánh mắt gặp gỡ ánh mắt, nhiệt độ tâm hồn anh lần đầu tiết lộ một chút lẫn vào nụ cười nhất quyết trên môi. "Vậy à? Anh chỉ tồn tại trong thế giới bóng tối mà mình tạo ra thôi."
Cuộc đối mặt giữa nhiệt độ cảm xúc và nhiệt độ trái tim nảy sinh mạnh mẽ, nhưng có phải bên trong lớp băng giá của Vũ Dương thật sự chỉ là sự lạnh lùng hay còn chứa đựng nhiều cảm xúc khác?
Từng đường nét trên khuôn mặt của Vũ Dương dần thay đổi, khiến cho Hàn Yến cảm thấy như đang chìm đắm vào một cuộc rượt đuổi giữa sự thật và ảo tưởng. Liệu tình yêu có thể giải cứu anh khỏi cuộc sống đơn độc và lạnh lùng của mình, hay sẽ làm tan chảy lớp băng giá bên ngoài để tìm thấy tình yêu thương đích thực?