Dưới ánh nắng chiều phủ lên con đường phố rực rỡ hoa anh đào, Phong An bước đi một mình với trái tim đang xao xuyến lo lắng. Chẳng hiểu sao, từ khi Lăng Hữu ra đi, cô cảm thấy như có điều gì đó không êm đềm trong lòng.
Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nhận ra rằng tình yêu đã tìm đến mình như một cơn gió thoáng qua rồi tan biến. Những trang truyện ngọt ngào và lãng mạn đều chỉ là giấc mơ tưởng tượng mà cô không thể giữ lấy.
Trong lúc chán chường, tiếng nhạc nhẹ lùi phát ra từ quán cà phê gần đó, khiến cô quay lại nhìn thì bất ngờ trước mắt là Lăng Hữu, đang vẽ trên tờ giấy trắng như một ngọn lửa bùng cháy.
Phong An không thể tin vào mắt mình, cô bước tới gần hơn, lắng nghe những nét cọ vẽ nhanh nhẹn, nhìn thấy bức tranh lần này không chỉ là hình vẽ, mà chính là những góc kỷ niệm với cô.
Những lời thổ lộ dẫn dắt cô từng bước sâu vào bức tranh ấy, cảm xúc dấy lên trong lòng, cô hiểu rằng, tình yêu không phải luôn ngọt ngào nhưng chắc chắn sẽ luôn đáng trân trọng.
Với lòng dũng cảm và quyết tâm, Phong An bước vào bức tranh, từ giữa cuộc sống thực tại, cô và Lăng Hữu sẽ cùng nhau vẽ nên một câu chuyện tình yêu đẹp, không chỉ bằng màu sắc rực rỡ trên trang giấy, mà còn bằng những khoảnh khắc đáng nhớ mãi về sau.