Trong bóng tối của đêm, Lạc Tuyết bước đi trên con đường đầy sương mù. Ánh trăng lạnh lẽo soi sáng khu rừng rậm bên cạnh, tạo nên bức tranh huyền bí và tĩnh lặng. Bước chân của cô vang lên như những bước thách thức đối với hắc ám và sự tàn bạo.
Khi đang đi sâu vào khu rừng, Lạc Tuyết bất ngờ bị một nhóm thợ săn áp sát từ bóng tối. Chúng lao đến với vẻ hung hăng, sẵn sàng hạ gục cô bất cứ lúc nào. Nhưng đúng lúc nguy cơ lớn nhất đổ xuống, một bóng hình bí ẩn xuất hiện từ bóng tối, mang theo hơi thở của người võ sĩ lừng lẫy. Ánh mắt uy nghiêm của người đàn ông kia lấp lánh như lửa, đe dọa thợ săn trước mặt.
"Đừng dại dột, hãy rời đi," người võ sĩ phát ra một cảnh báo lạnh lùng. Sức mạnh trong lời nói của hắn lan tỏa, khiến đám thợ săn không thể rời chân khỏi chỗ. Lạc Tuyết nhìn vào đôi mắt ấy, cảm thấy lòng mình run lên trước sức mạnh khó lường.
Từ sâu trong bóng tối, tiếng cười hoành tráng vang lên. Vương Gia Diệt Vong đột ngột hiện diện, với ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng ẩn chứa sự thú vị. "Để cho cô gái này thấy rằng, ở đây, tôi mới chính là vị vua tàn độc kiêu ngạo," hắn nói, khiến không khí trở nên rất căng thẳng.
Trước cuộc đối đầu giữa hai phe đối lập, bí ẩn và nguy hiểm đang rục rịch nổi dậy, và Lạc Tuyết biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc phiêu lưu đầy kích thích và thách thức.