Trên bức tranh nền phòng khách yên bình, ánh đèn ấm áp phản chiếu lên gương mặt đầy biểu cảm của Kawarazaki Haruka. Anh nhìn Mayuko với ánh mắt đắm đuối, những cảm xúc lẫn lộn từ tội lỗi cho đến tình yêu đều dấy lên trong tâm hồn anh.
Mayuko đứng trước cửa sổ, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về những ký ức ngọt ngào và đau đớn. "Haruka ơi, anh có bao giờ tự hỏi tại sao em không rời đi?" Mayuko lặng lẽ thốt ra, giọng điệu hiền hòa nhưng ẩn chứa một điều gì đó không thể diễn tả.
Haruka bất ngờ quay đầu nhìn Mayuko, đôi mắt to tròn đầy nghi ngờ. "Mayuko, dĩ nhiên rằng tôi cũng tự hỏi. Nhưng mỗi khi tôi muốn buông tay, tôi lại thấy mình không thể. Tình cảm của chúng ta, nó... quá mật thiết để chỉ đơn giản là bạn bè."
Ánh đèn lung linh nhấp nhô trên khuôn mặt cười khẩy của Mayuko, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt lạnh lùng. "Và đó chính là lí do ta không thể chia xa, phải không?" Mayuko bỗng nhiên cười khẩy, âm thanh lạ lùng làm rung chuyển căn phòng nhỏ.
Hai con người vẫn đứng đó, giữa không gian yên bình nhưng những sóng cảm xúc rối ren trong lòng. Có lúc, mối quan hệ ràng buộc giữa Haruka và Mayuko giống như một bí ẩn không lời giải, nhưng cũng chính là điều khiến họ không thể buông tay, kẻo rơi vào vực sâu của hận thù hay tuyệt vọng.