Trên bầu trời xanh quen thuộc của Mùng 3 Tháng 3, Kaito láo xược đưa bó hoa anh đào tinh khiết đến trước cửa nhà Haru. Ánh mắt anh đích thân hồng lên, tim nhịp lại đậm đà trước khoảnh khắc quyết định trong lòng. Nỗi lo sợ vỗ dậy bên trong anh, liệu Haru có chấp nhận tình cảm của mình hay không?
Mở cánh cửa, Haru bất ngờ trước hình ảnh trước mặt. Đâu đây, Kaito, chàng trai nhút nhát từng dành cho anh ánh nhìn ấm áp nhất. Đôi mắt anh sáng bừng, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt:
"Haru, mỗi năm vào ngày này, tôi luôn cảm thấy trái tim mình rộn ràng hơn bao giờ hết. Và hôm nay, tôi muốn nói với anh rằng... tôi yêu anh, Haru! Đó là một tình cảm mà tôi không thể giấu diếm nữa."
Sự im lặng đọng lại giữa họ, không khí căng thẳng rợn người. Một phút, hai phút, rồi cuối cùng, Haru mỉm cười nhẹ nhàng.
"Kaito, tôi biết điều đó từ lâu. Và tôi cũng không thể nào từ chối tình cảm của mình dành cho anh." Dòng lệ của Haru trào dâng, mở ra một trang mới của tình yêu giữa hai con người hoàn toàn đối lập nhưng lại hoàn thiện nhau.
Ngày Mùng 3 Tháng 3, Kaito và Haru không chỉ thăm thẳm vào lòng nhau hơn, họ còn khám phá ra rằng, tình yêu không quan trọng ở điều gì họ là, mà quan trọng nhất là họ hiểu được nhau và cùng nhau trải qua mọi thăng trầm của cuộc sống. Chính sự độc đáo và bất ngờ trong tình yêu giữa họ làm nên vẻ đẹp đặc biệt của ngày đặc biệt này.