Trên mặt trăng vắng vẻ, Moon Yoo đơn độc bước đi trong bóng đêm u tối của thiên hà. Ánh sáng dần phai nhạt, chỉ còn lại ánh trăng vô tri phía trên đầu. Anh đã mất sống mình trên Trái Đất, một hành tinh đầy hy vọng và hạnh phúc, giờ đây trở thành một đống đổ nát tan tác.
Bước chân nhỏ nhặt của anh vấp phải một cái gì đó, một lá thư đã lâu không đọc. Nhìn vào chữ viết, Moon Yoo không kịp cảm thấy tiếc nuối, dường như tim anh đã ngừng đập từ lâu. Đọc từng dòng chữ, anh nhận ra rằng loài người vẫn còn tồn tại, họ quan sát mỗi hành động của anh từ xa, giống như những người xem một vở kịch tragedy đến từng chi tiết.
Suýt bị sốc, Moon Yoo chợt nhớ về gia đình, nhớ về người yêu, nhớ về những người bạn thân thiết mà anh đã từng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Nhưng giờ đây, anh không biết liệu họ còn nhớ đến anh, hay đã quên mất anh trong biển người trên hành tinh xanh kia.
Với ý nghĩ này, một ngọn lửa mãnh liệt bắt đầu nhen nhóm trong trái tim Moon Yoo. Anh quyết định phải sống, sống để chứng minh cho loài người biết rằng, người cuối cùng vẫn còn tồn tại, vẫn biết đứng lên sau cú ngã. Chỉ cần một điều kiện: không từ bỏ. Đó là điều cuối cùng Moon Yoo tin chắc anh có thể làm được trong cuộc hành trình trên mặt trăng đầy gian nan và khó khăn.