Trận gió đêm nhẹ nhàng khẽ lướt qua thị trấn nhỏ, mang theo hơi se lạnh của mùa thu. Ánh trăng lạnh lẽo soi sáng bóng đường vắng lặng, nhấp nhô những bóng cây rợp bóng tối. Trên con đường đá lát, Linh Lan đơn chiếc bước đi, ánh đèn đường nhẹ nhàng soi bóng cô lưng tròn trĩnh. Trái tim cô đang rối bời, nhưng cô tự nhủ mình không được yếu đuối.
Bước chân cô ngừng lại trước cánh cổng ngôi nhà đơn lẻ bên đường. Một ngôi nhà cổ kính, bí ẩn và hoang sơ giữa thành phố nhộn nhịp. Bàn tay run rẩy, cô đẩy cửa mở ra, tiếng gõ cửa vừa đều của bước chân như nhắc nhở cô về quyết định của mình.
Nội tâm Linh Lan trăn trở, không ngờ rằng sự xuất hiện của Hiếu Thuận đã làm đảo lộn cuộc sống bình yên của cô. Anh chàng với gương mặt ấm áp, ánh mắt sâu thẳm, cố gắng phá vở tường gạch bao quanh tâm hồn cô. Những hành động nhỏ nhoi, những lời nói ý nghĩa, từng chút từng chút anh từng hòa hợp vào cuộc sống của Linh Lan, như những hạt cát từng bước từng bước chông gai trên lối đi tình yêu cô độc.
Nhưng trong tâm hồn Linh Lan, nỗi sợ yêu vẫn là máu thịt, cô không dám tin vào một tình yêu đích thực. Để tránh bị tổn thương, cô quyết định vượt qua bạn bè, gia đình, và cả chính mình để chấp nhận mở lòng trước Hiếu Thuận đang vun đắp mảnh vỡ tình yêu tình cờ. Nỗi sợ ám ảnh cố chấp vô tình trở nên mong manh, nhưng liệu hạnh phúc có ở đó đợi chờ, hay chỉ là bóng tối mà cô không thể vượt qua?