Trước mặt tôi, Hoàng đế đứng im như một bức tượng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao găm, thâm nhập vào tận tâm can, không để lọt một chút sự rung cảm hay sợ hãi nào. Tôi cố gắng che giấu bản thân bằng hình hài con chim mà tôi đã biến thành, nhưng mắt Hoàng đế không hề lỡ một li. "Chạy đi, tại sao không chạy đi?" - Tiếng hỏi từ tận sâu trong tâm trí tôi, nhưng đôi chân lại không hề chịu lắc, chỉ biết đứng im như đá vô tri trước sự ánh mắt lạnh lùng ấy.
Một cánh tay khoẻ của Hoàng đế vươn thẳng về phía tôi, lấp lánh những vệt cằn đã ghi sâu trên da thịt, khiến tôi không thể rời mắt khỏi chúng. "Đến đây đi, con chim ngu ngốc" - Tiếng nói ngạo mạn nhưng vẫn lạnh lùng vang lên, đẩy tôi vào vòng tay của Hoàng đế mà không thể chống cự.
Tôi hít một hơi sâu, cảm thấy sợ hãi và hoảng loạn lấp đầy tâm trí. Ngôi nhà trống vắng, gió lặng thinh xen lẫn tiếng bước chân lạch cạch trên sàn gỗ, cảm giác lạ lùng và ám ảnh bao trùm lấy tôi. Tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này? Tại sao Hoàng đế lại chọn tôi? Câu hỏi dội vào tâm can tôi như những nhát dao sắc bén, thấu đến tận xương tủy.