Trong bóng đêm u tối, ánh trăng tròn chiếu sáng khu rừng tối om, tạo nên bóng dáng huyền bí và đầy ma mị. Haruka, với ánh mắt sáng ngời của sự tò mò, bước chân nhẹ nhàng tiến vào cõi khu rừng xa lạ. Tiếng động rừng rậm rạp như âm nhạc đầy uẩn khúc, khiến cô bắt đầu cảm thấy sự hiện diện vô hình của một linh hồn kỳ lạ đang quẫy quẩy xung quanh.
Những bước chân thật rụt rè của cô vang lên giữa cõi rừng hoang, như những giọt sương đêm lạnh lẽo rơi xuống từ cây xanh cao thẳm. Và rồi, từ bóng tối của rừng sâu, một hình bóng tinh nghiêm và mờ ảo lướt qua ánh sáng của ánh trăng, khiến cô không kìm lòng đỏ mặt trận trội. "Ai đó ở đó sao?" - Haruka thì thầm trong lòng, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào người bóng kia như muốn xuyên thấu tâm hồn hắn.
Một cánh cổng về những điều kỳ bí và sự thật ẩn giấu giữa hai thế giới dần được hé mở khi Haruka bước tiếp, lần theo dấu vết của người bóng đáng sợ. Kazuki, chàng trai bí ẩn với vẻ mặt từ bi, bỗng xuất hiện giữa bóng tối, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc xoã của Haruka và nói lặng lẽ: "Em đừng sợ, bởi vì bóng tối chỉ là nơi ẩn náu cho ánh sáng". Hai tâm hồn hòa quyện vào nhau giữa rừng đêm, họ bắt đầu cuộc hành trình chạm đến giới hạn của tình yêu, thế giới hạ tầng và thượng tầng, nơi mà sự sống và cái chết, tội lỗi và sự tha thứ, yêu thương và đau khổ, tất cả được hòa quyện thành một bản tình ca kỳ bí và dày kịch tính.