Trước ánh đèn mặt trăng nhẹ nhàng, Hana cùng Yui bước đi dọc theo con đường ven sông, tiếng sóng nhẹ nhàng lướt qua bờ cát như âm nhạc lãng mạn. Hai cô gái cứ thế im lặng, nhưng trong tim mỗi người, một thế giới đầy âm nhạc đã trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Với ánh mắt sáng ngời, Yui nhìn chằm chằm vào Hana và bất giác hỏi: "Hana-chan, tại sao em không nói được?" Hana ngước nhìn Yui, ánh mắt rực rỡ lấp lánh dần nhạt đi trước câu hỏi đầy tò mò của bạn mới. Tiếng gió lùa qua nhẹ nhàng, như muốn thổi bay khung cảnh yên bình trước hồi tưởng ẩn sâu.
Rồi, từ đôi môi tím hồng của Hana, lời nguyền bị kẻ thù gieo rắc từ lâu cuối cùng đã được xóa bỏ. "Tôi rất biết ơn vì đã gặp Yui. Nhưng thực ra... tôi không thể phát tiếng, không thể kể về quá khứ... Bởi vì, tôi không thể quên được nỗi đau của mình."
Từng hạt nước mắt trải dài trên khuôn mặt Hana, gợi lên khát vọng được thể hiện sự yếu đuối, sự đau khổ, và tìm kiếm sự bình an trong trái tim của mình. Yui ôm lấy Hana, những cánh cửa tâm hồn đã được mở ra, tiếng nói của trái tim vượt lên trên mọi lời nói. Và từ giọng nói yếu ớt, Hana đã tìm lại được giọng nói của mình, không chỉ để kể lời cảm ơn, mà còn để chia sẻ những giọt nước mắt ngọt ngào của hạnh phúc.