Trong một buổi học thực hành Hội họa, Sayama Miki phải chia bàn với Sayama Haru - chàng học sinh khiến trái tim cô dậy sóng. Trái với vẻ ngoài lạnh lùng, Miki vô tình làm rơi cốc nước lên bức tranh Haru vừa hoàn thiện. Cả lớp đồng thanh hét lên, nhưng Haru không giận dữ nhưng mở miệng:
"Được rồi, không sao đâu. Cám ơn cậu, Miki."
Miki chưa bao giờ thấy Haru hiền lành đến vậy. Cô lấy giấy thấm nước lau nhưng từ bên dưới, một hình xăm phức tạp trên cánh tay Haru lộ rõ. Một khám phá bất ngờ khiến Miki tò mò hơn. Hôm sau, cô rủ Haru ra ngoài để trò chuyện, và từ đó, họ bắt đầu hiểu nhau hơn.
Trong một ngày mưa gió, Haru mở lòng với Miki về quá khứ u tối của mình, về việc lớn lên không cha mẹ, và về tình yêu cũ đọng lại trong trí nhớ. Mọi suy nghĩ và cảm xúc của Miki về Haru dần thay đổi, từ sự ghét bỏ ban đầu, trở thành sự trỗi dậy của tình cảm khác lạ. Hai con người trái ngược nhau kết nối qua những khía cạnh không ngờ, khiến họ nhận ra rằng, có lẽ tình yêu không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà chính là số phận đẫm nước mắt và niềm vui.