Trong một buổi chiều ửng hồng, Haruki và Sakura đứng trước nhà hát với ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuyên qua áo đôi họ. "Đây là lần đầu tiên em sẽ biểu diễn trước đông người," Sakura nhìn Haruki với ánh mắt tràn ngập ý nghĩa. Haruki cười nhẹ, vươn tay để nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. "Anh sẽ luôn ở đây để ủng hộ em," anh nói nhẹ nhàng.
Đèn sân khấu dần tắt, chỉ còn một điểm ánh sáng bao quanh Sakura khi cô bắt đầu hát. Giọng ca của cô như làn gió nhẹ, làm lay động lòng người. Cả không gian rộng lớn như hòa vào giai điệu yêu thương mà Sakura truyền đi. Haruki nhìn cô, không thể tin nổi rằng cô đã che giấu bài hát này cho riêng mình. Khi bản nhạc kết thúc, sân khấu lung linh ánh đèn, Sakura nhìn thẳng vào mắt Haruki, trái tim đập mạnh.
Cuộc sống dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại hai trái tim hòa vào nhau. Haruki hiểu rằng, bên cạnh những ước mơ và nỗi đau, tình yêu thương trong tim họ càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Và từ đó, mọi khoảnh khắc, mỗi giây phút họ cùng nhau trải qua trở nên quý giá hơn, khi tình cảm giữa họ không ngừng cháy bừng, không ngừng là nguồn động viên và sức mạnh cho cuộc sống.