Một buổi chiều ảm đạm, khi những tia nắng vàng rơi lả tả xuống phòng khách nhỏ của Maehara Maki, tạo ra ánh sáng ấm áp và bình yên. Hôm nay, Asanagi-san lại đến thăm, mang theo không gian ấm cúng và niềm vui. Bên cạnh chiếc bàn trà nhỏ, hai cô bạn thân dang rộng trên sofa, vô tư nhảy múa trong từng vòng lăn của game đang chơi.
Trái tim Maki đập lên nhịp nhàng, không phải vì trò chơi hiện tại, mà vì sự hiện diện của người bạn quý giá. Trong tâm hồn cô nở rộ niềm vui, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa nỗi lo lắng về việc Asanagi-san chấp nhận trung lập không gian bí mật giữa hai người.
Dần dần, ánh chiều tà phai nhạt, thay vào đó là ánh đèn vàng lung linh từ chiếc đèn cầy. Asanagi-san, với ánh mắt trong veo, bỗng dưng ngưng lại và nhìn thẳng vào đôi mắt nhỏ nhắn của Maki. "Maki, có điều gì đó tớ muốn nói với cậu đấy", cô nghiêng đầu nhẹ và thở dài.
Những lời nói ấy đã đưa cả hai vào một không gian riêng tư, nơi họ dám thổ lộ những suy nghĩ, ước mơ và tình cảm thầm kín. Và rồi, những tâm tư được cởi bỏ, như những tia nắng len qua cửa sổ, chiếu sáng lên tâm hồn hai cô gái trẻ, tạo nên một khoảnh khắc đầy kỷ niệm, bền vững và ngọt ngào.