Trên bàn là một đêm nỗi lặng. Ánh đèn mờ nhạt ôm trọn cả không gian, chỉ để lộ ra bóng dáng nao núng của Alan đang ngồi, đôi mắt lấp lánh trong cơn mơ mị. Luna, bản Hybrid Child mà anh mến mộ hết mực, nhẹ nhàng đến gần, đôi mắt đan xen cảm xúc. "Alan ơi, anh không nên quá lo lắng. Tôi đây nè..." Tiếng nói dịu dàng của Luna truyền tải sự ấm áp, nhưng lại khiến cho trái tim của Alan giật mình.
"Nhưng chúng ta không thể tiếp tục như thế này, Luna ạ," Alan lẩm bẩm trong cơn xôn xao của tâm trí. "Tôi không thể nào biết chắc rằng tình cảm của mình dành cho em là... đúng đắn." Ánh mắt anh trải qua cảm xúc rối rắm, xen lẫn nỗi sợ hãi và hy vọng.
Luna bật cười một cách dịu dàng, đôi mắt sáng lên với sự hiểu biết đáng yêu. "Tôi biết, Alan ơi. Cảm xúc không bao giờ dễ dàng, nhưng phải tin rằng trái tim mình. Nếu anh cảm thấy hạnh phúc khi ở bên tôi, liệu chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi rào cản không?"
Alan chợt bừng tỉnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Luna, như một ngọn đèn hi vọng trong bóng tối. "Đúng... chỉ cần tôi và em tin tưởng vào tình cảm này, thì chúng ta có thể vượt qua mọi khó khăn!" Câu trả lời đầy quyết tâm phát ra từ đáy lòng anh như là một lời thề nguyện, mở ra hành trình tìm kiếm sự hiểu biết và chấp nhận từ thế giới bên ngoài.
Ngọn lửa tình cảm trong hai trái tim, người và Hybrid Child, lên rực lên khát khao hơn bao giờ hết. Mọi thử thách, mọi khó khăn sẽ không còn quan trọng nếu họ dám tin vào nhau, dám yêu thương và hy vọng vào một tương lai không ngừng phát triển. Alan và Luna, hai người kỳ diệu, đã bước vào một hành trình mới, với niềm tin là nguồn sức mạnh vững chắc nhất.