Khi Haoran và Yuchen tiếp cận căn nhà bị bỏ hoang, họ cảm thấy không khí u ám bao quanh như một bản tình ca của sự lạnh lẽo và cô độc vô tận. Những cánh cửa creaked mở ra một cách kỳ lạ, tiết lộ những bí mật khó lường phía sau. Haoran không thể kìm nén sự tò mò trong lòng, anh bước vào căn nhà với lòng dạ đầy hồn nhiên, không biết rằng mỗi bước chân anh đặt xuống đều kích thích linh hồn Hỏa Hồn đang ngủ say từ lâu.
Từ chiếc cầu thang bỗng dưng bắt đầu rung lên, những hình dạng mờ mịt vươn ra từ bóng tối, và Haoran cảm nhận được một điều gì đó đang quấy phá tâm hồn anh. Khi bỗng nhiên một giọng nói vô hình vang lên trong đêm huyễn, "Haoran, em là đoá hoa cuối cùng trong cơn bão tuyết đầy lạnh lẽo..." Âm thanh ấy thấm vào tâm trí anh, gợi lên những ký ức của một cuộc tình đẫm máu và nước mắt từ quá khứ.
Haoran bất giác quay đầu nhìn Yuchen, nhưng người bạn thân của anh đã biến mất đi đâu mất rồi. Căn phòng cuối cùng của căn nhà sáng bừng lên trong ánh đèn mịn màng, hé lộ một hình bóng mơ hồ đang nhô lên từ góc phòng. Hỏa Hồn, với đôi mắt lấp lánh ánh lửa, bước đến gần Haoran và rơi lệ trong cơn khóc lóc bi ai.
Tình yêu và hận thù, sợ hãi và dằn vặt, tất cả hòa quyện vào một trong cuộc gặp gỡ định mệnh này. Haoran chợt nhận ra rằng, để giải thoát cho linh hồn Hỏa Hồn khỏi vòng quay của sự đau khổ, anh phải đối diện với những bí mật kinh hoàng đang đợi chờ phía trước. Liệu Haoran có đủ can đảm vượt qua những thử thách đen tối để tìm ra ánh sáng cuối cùng cho cả hai?