Khi màn đêm vùi lấp Hinamizawa, Keiichi Maebara ngồi tỉnh giấc trên giường, ánh đèn lập lòe trong căn phòng nhỏ bé của mình. Bầu không khí trong lành ấy dường như đã bị nhiễm độc bởi sự hoang tưởng và nỗi sợ hãi. Những bóng đen u ám nuốt chửng sự hoà bình mà Keiichi từng hiểu.
Mỗi tiếng đồng hồ kêu triền miên như những lời nguyền rủa từ thế giới ngầm, nhắc nhở cậu về những bí ẩn kinh hoàng của làng Hinamizawa. Cô gái dịu dàng và hiền lành mà cậu từng biết, những người bạn mà cậu tin tưởng, họ đột nhiên biến mất trong màn đêm, chỉ để lại một bầu không gian vô hình đầy nghi vấn.
Keiichi nhận ra rằng, một cái gì đó không bình thường đang ẩn náu trong bức tranh hòa mình của Hinamizawa. Những hồi ức mà cậu từng tin tưởng ngã ngũ như lá rơi theo gió, để lộ ra một sự thật kinh hoàng. Những vết thương thấm đẫm máu, những góc khuất mờ ám, tất cả đan xen trong một cảm giác hoang mang không lời mô tả.
Keiichi quyết định sẽ phá vỡ vòng xoáy đen tối đang khống chế ý thức và xâm chiếm tâm trí của mình. Anh bước ra khỏi căn phòng, lẳng lặng nhưng quyết liệt. Đừng để cái bóng đen vây quanh, Keiichi đang trở thành ngọn đèn sáng duy nhất chói lọi trong bóng tối không lối ra.