Trên con đường hẹp và vắng vẻ ở phía sau trường, Hyeongoh bước đi một cách lảng đứng, gương mặt nhăn nhó với vết thương mới nổi trên cánh mũi. Tiếng cười nhạo rỗng rãi vẫn vọng xa từ hồi tấm gương hun hút phản ánh cảnh tượng đáng sợ của chính mình trong lớp học. Mắt cậu đầy nước, không chỉ vì cơn đau thể xác mà còn vì sự tổn thương tinh thần không ngớt.
Rốt cuộc cậu đã phải chịu đựng đến bao giờ? Khi nào cái bóng u ám của sự bắt nạt sẽ rời đi khỏi cuộc đời mình?
Nhưng rồi một hôm, người chị điển trai với ánh mắt lạnh lùng nhưng lại đậm chất bí ẩn xuất hiện, ngả từ phía sau mây mù che khuất ánh nắng mặt trời. "Hãy để tôi giúp em," giọng nói của chàng trai vang lên, không nhiều từ nhưng đủ để lan tỏa sự an ủi và tin tưởng trong tim Hyeongoh.
Ngày qua ngày, những hành động bé nhỏ nhưng ý nghĩa từ người chị kỳ lạ ấy đã làm tan chảy lớp băng giá trong trái tim của Hyeongoh. Dần dần, cậu không còn cảm thấy cô đơn và yếu đuối như trước. Sự tự tin trỗi dậy trong cậu, khiến cho cậu dám đứng lên chống lại những kẻ bắt nạt mình, không còn là con mồi dễ dàng.
Từng bước tiến xa hơn, Hyeongoh dần hiểu ra rằng, sự giải thoát thực sự không chỉ đến từ việc đánh bại kẻ thù mà còn từ khả năng tin tưởng và kết nối với những người xung quanh, từ những người bạn và người đồng hành đáng quý. Và trên hết, từ chính bản thân cậu - người luôn kiên cường và quyết tâm vượt qua mọi thử thách.