Trên cánh đồng lúa vàng rực rỡ, Hạ Linh thấy mình bước đi trong bóng đêm u tối. Tiếng gió thổi qua nhè nhẹ, từng cánh hoa hướng dương đều quay về phía cô như muốn dắt dìu. Bước chân như trôi trên mặt nước, cô không thể hiểu nổi bản thân đang ở đâu và tại sao mình lại ở nơi này.
Những đám mây đen mịt từ phía xa xa dần trùm lên, che khuất ánh trăng bạc xoa. Cô cảm thấy có điều gì đó không bình thường, không an lành. Rốt cuộc, trước mặt là bóng dáng của hắn - Phong Huy, sếp lạnh lùng mà cô phải đối diện mỗi ngày. Nhưng ở đây, trong giấc mơ ẩn mình, anh lại khác lạ, như một người đàn ông khác. Ánh mắt sáng trong rạng ngời, nụ cười ấm áp tỏa nét như chưa từng thấy.
"Hạ Linh... Em đây," giọng nói anh cất lên, dịu dàng như làn gió rất nhẹ nhàng.
Cô đẩy mắt lên nhìn, bàng hoàng và ngạc nhiên trước ánh mắt đầy ân cần của Phong Huy trước kia không hề phô trương, giờ đây đang dành cho mình. Một cảm giác lẽ phải lấn át cô, ân cần và thân thiện. Cô nhận ra, ẩn sau lớp vỏ lạnh lùng, Phong Huy trở nên hoàn toàn khác biệt, một người đàn ông với trái tim ấm áp và sẵn lòng bảo vệ.
"Anh...", Hạ Linh ngỡ ngàng, không thể tin vào điều đang xảy ra trước mắt. Điều gì đang xảy ra vậy? liệu đằng sau con người lạnh lùng, tỉnh táo của Phong Huy, có một trái tim vốn luôn ấm áp, chân thành hay không? Hạ Linh đẩy ra khỏi đầu nghĩ suy và nhảy vào cuộc phiêu lưu dưới vòm trời bí ẩn, cùng sếp của mình...