Trong một chiều mưa phùn ẩm ướt, khi mọi người trong thị trấn gấp gáp xỏ khăn mặt, Hana đột ngột nhận ra rằng Mei không hề ghét mưa như cô từng nghĩ. "Em cảm thấy yên bình khi nghe tiếng mưa rơi, cứ như là... cơn hồi hương của quá khứ," Mei thì thầm trong lặng buồn. Bày tỏ niềm vui, Hana đưa chiếc dù của mình cho Mei, kéo cô ra khỏi quán cà phê sang chỗ dựa vì không muốn lắng đọng nước.
Trong khi cùng nhau bước dọc con phố đầy ướt át, một tai nạn đột ngột xảy ra khi một bức tranh lớn trên tường bị gió thổi gãy ngã, đe dọa rơi vào Mei. Trước mắt Mei, Hana không do dự, liền vồ lấy cô bằng cả hai tay, kéo tự mình bị đụng phải bức tranh thay cho cô bạn nhút nhát. Lúc ấy, trong chớp mắt, tâm hồn nhút nhát của Mei bỗng chốc rung động và tựa vào lưng Hana với sự ấm áp chưa từng có.
Từ khoảnh khắc ấy, tình bạn giữa Hana và Mei dần trở nên sâu đậm hơn bao giờ hết. Mei không còn thấy cần phải khuất phục bản thân, mà thay vào đó, cô dần mở lòng và chứng tỏ cảm xúc của mình một cách rõ ràng hơn. Trong khi đó, Hana cũng nhận ra rằng sự lạnh lùng của Mei chỉ là lớp vỏ bọc, bên trong, cô là một con người đáng yêu và ấm áp.
Với sự gắn kết tình cảm sâu sắc và những pha hành động can đảm, Hana và Mei chứng minh rằng tình bạn thật sự không phân vị tuổi, tính cách hay bất kỳ điều gì khác. Và từ lúc đó, mọi khó khăn chỉ trở nên dễ dàng hơn khi họ cùng nhau vượt qua, hướng tới tương lai rực rỡ mà cả hai mong chờ.