Một buổi sáng yên bình, ánh nắng mặt trời len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu sáng những khuôn mặt đan xen giữa sự căng thẳng và hoài nghi. Hwan Woon-ryong và Beom Pung-ho đứng đối diện nhau, ánh mắt lửa bùng cháy, đỏ lửa như tình thù mà họ không thể xóa bỏ. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng khóc non nớt vang lên từ phòng bên cạnh, khiến cả hai người đều lấp lửng.
Beom-hae đứa bé ấy, mang trong mình dòng máu của cả hai kẻ thù, như một phép màu đã thay đổi cuộc đời họ. Chính bản năng cha mẹ bên trong họ dần trỗi dậy, thúc đẩy họ tiến về phòng bé với trái tim nao nức và đôi tay run rẩy. Xung quanh không gian im lìm, tiếng khóc của Beom-hae trở nên lạ lẫm và ấm áp, như dâng lên một hi vọng mới chưa từng có.
Khoảnh khắc ấy, cái kẹp cổ giữa Woon-ryong và Pung-ho dần trở nên lỏng lẻo, nhường chỗ cho sự lo lắng và trách nhiệm mới. Họ không phải chỉ đối mặt với nhau, mà còn phải đối diện với bản thân mình, với con người mà họ muốn trở thành để bảo vệ và nuôi dưỡng tình yêu của Beom-hae.
Với những bước chập chững và những nụ cười nhảy nhót, liệu hai kẻ thù có thể hóa thù thành tình, từ trái tim đánh mất tới một căn nhà mới chật cứng nhưng đong đầy yêu thương? Câu chuyện về Hwan Woon-ryong, Beom Pung-ho và Beom-hae, dường như đang mở ra một chương mới của sự phức tạp, nhân văn và cảm xúc chân thực...