Trên bức tranh màu sắc của cuộc đời, những vạt sáng đục kín những góc tối đầy bí ẩn, nét vẽ của tình yêu đang từng chút một lên dần. Linh đứng đối diện với Mai, ánh mắt cô như muốn nói lên hàng ngàn lời, nhưng lời nói lại bị đọng lại trong họng. Mai đang chờ đợi, sự lo lắng chồng chất trên khuôn mặt đầy nước biển của cô. Họ đã đi qua bao thử thách, và giờ đây, cảm xúc của họ đã đạt đến đỉnh điểm.
"Em xin lỗi, Mai," Linh nói, giọng điệu lẫn lộn giữa sự xót xa và hối hận.
Mai nhìn vào đôi mắt của Linh, cảm thấy nỗi buồn từng giọt như lan tỏa trong lòng. "Không sao cả, Linh. Chúng ta sẽ vượt qua mọi chuyện cùng nhau," Mai cố gắng đề cao tinh thần lạc quan.
Nhưng sự thật không thể che giấu mãi. Linh bỗng chợt quay lưng, bước đi về phía khác, để lại Mai đứng đó, cảm giác hụt hẫng tràn ngập trong lòng. Hai con tim dường như đang hướng về hai hướng khác nhau, nhưng liệu có đụng độ và đánh mất hình bóng ấm áp từng có?
Mai không thể chịu đựng nổi nữa. Cô bước nhanh đến phía sau Linh, quay cô lại và nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé trong bàn tay mình. "Em chỉ cần biết rằng, em yêu Linh," từ dưới lá mận rơi, cảm xúc cháy bỏng như đang bùng cháy trong tim cô.
Nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Mai, Linh bỗng cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Sự thật mơ hồ từ lâu cuối cùng đã lộ diện trước mắt cô. "Em... cũng vậy. Em cũng yêu Mai," Linh thốt lên, nhưng giờ đây, là bằng chứng đầy rõ ràng và chân thực.
Với nụ cười hồn nhiên và ánh mắt đầy yêu thương, Mai và Linh ôm nhau, trái tim hai người hòa chung với nhau, tạo nên một bức tranh tình yêu đẹp đẽ khó phai. Biết đâu, từ sự chia ly lẫn lộn, hai con tim lại tìm thấy đường về bên nhau, vững vàng hơn bao giờ hết.
Và từ giờ, không còn xa lạ, không còn bối rối, chỉ còn lại tình yêu trong sáng và dành riêng cho nhau. Em chỉ có thể là của tôi, không chỉ là một câu nói, mà là lời thề mãi mãi của hai người trong cuộc sống này.