Trước mắt, trời sa mạc nhuốm đỏ giọt máu lã chã từ những trận đánh dữ dội vừa qua. Liên Phong và Vân Khởi đang đối mặt trực diện với Hắc Hoàng, ánh mắt dai dẳng của kẻ tàn bạo không gợi lên một chút lòng trắc ẩn. Trong bàn tay cầm chặt kiếm, cô gái thợ săn khẽ nhếch môi, ánh nắng mặt trời phản chiếu trên lưỡi kiếm tạo nên dấu vết sáng lấp lánh giữa bầu không khí ám u.
"Tôi sẽ không để cho âm mưu của ngươi thành công!," Liên Phong hét lên, giọng nói rõ ràng nhưng chứa đựng một cảm xúc sâu sắc.
Hắc Hoàng chỉ cười khẩy, máu của những linh hồn đã bị hắn giết đổ dần phủ lên bề mặt quái dị của kẻ thù. "Cô gái ngây thơ, ngươi không hiểu việc ngươi phải đối mặt với sức mạnh vô địch này."
Nhưng trước khi Liên Phong kịp phản đòn, một âm thanh vang lên từ xa. Vân Khởi, bộ quần áo màu trắng tinh khôi, từ bóng đêm bước ra, dáng vẻ uy nghiêm, bước đi tràn ngập một vẻ dung nhan uy quyền. "Chúng ta sẽ không phải đấu đơn độc như này," võ sĩ lưu danh đưa tay áo hở ra, vạch lộ một sự manga sáng mãi.
Cả hai nhìn nhau, nụ cười khẽ nở trên môi, và ánh nắng mặt trời phản chiếu từ dấu vết trên cát như một loáng hy vọng tươi sáng trong trận chiến cam go này. Sức mạnh của họ được đoàn kết bởi lòng đoàn kết và trách nhiệm với những người dân vô tội trong thị trấn nhỏ. Vỗ cánh lòng dũng cảm, Liên Phong và Vân Khởi sẵn sàng chiến đấu, tiến tới cuộc chiến cuối cùng với Hắc Hoàng để đánh đổ ánh sáng bóng tối, để thế giới trở lại với bình yên và công bằng.