Trong một buổi học thể dục ngoài trời, Hạ Linh quyết định tham gia cuộc đua chạy 1500m, mặc dù đã từng bị cả lớp trêu chọc vì khả năng thể thao kém cỏi của mình. Trên khán đài, Thiên Phong không thể rời mắt khỏi cô gái nhỏ bé đang chuẩn bị bước vào sân đua. Ông thầy dạy thể dục lên tiếng khích lệ, và cả lớp đồng thanh hô vang "Chạy Hạ Linh, chạy!".
Với bản lĩnh và quyết tâm, Hạ Linh bắt đầu cuộc đua, bước chân cứng cáp, hơi thở nhịp nhàng. Người xem cất tiếng cổ vũ, chỉ dẫn cô gái nhỏ hướng đến đích. Nhưng bất ngờ, ngay khi chỉ còn vài bước nữa là tới đích, Hạ Linh trượt chân ngã sấp mặt. Cả sân đua bàng hoàng, các bạn đồng môn kêu gào lo lắng. Trong khi mọi người đứng bối rối, chỉ có Thiên Phong đã nhanh chóng chạy ra, vỗ về và hỏi Hạ Linh liệu cô có sao không.
Ánh mắt của Thiên Phong lúc này không còn lạnh lùng nữa mà tràn ngập sự lo lắng. Hạ Linh nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, lòng bỗng trào dâng cảm xúc khác lạ. Cô nhận ra rằng, sau tất cả những cãi vã, họ vẫn cùng chung một tâm trạng, một cố gắng vượt qua thử thách. Và từ khoảnh khắc ấy, tình cảm trong lòng Hạ Linh dành cho Thiên Phong như một ánh sáng nhỏ bắt đầu nảy nở. Về sau, họ cùng nhau vượt qua mọi thử thách, tạo nên những khoảnh khắc dở khóc dở cười, nhưng cũng ấm áp và đầy ý nghĩa.