Trên con đường gập ghềnh bao trở ngại, Công Chúa Củi Mục lưu lạc giữa rung rừng đầy bí ẩn. Ánh nắng chiếu qua tán cây, tạo ra những đợt sáng tối lấp lánh trên ánh lửa cô đang kiểm soát. Những hạt nước mắt mặn mà của cô trên gương mặt đầy vết thương là dấu vết của cuộc chiến đã qua, những kí ức đau buồn hanh hao trong linh hồn cô.
Đêm dần buông xuống, lửa sáng như pháo sáng, kéo dài hy vọng trong bóng tối. Cô ngẩng đầu nhìn về phía cánh cổng bí ẩn hằng che phủ bởi lớp bụi vàng, bước chân hiên ngang niềm tin nơi tương lai. Mặc kệ những tiếng bước chân đầy ẩn ý, Công Chúa Củi Mục chỉ biết rằng mình không thể quay lại quá khứ, cô cần tiến về phía trước để tìm lại chính mình.
Trong từng nhịp thở, cô cảm nhận rõ sức mạnh khủng khiếp cất giấu sâu bên trong, một sức mạnh mà thế lực tà ác sợ hãi, mà cả cô cũng chưa thể hiểu rõ. Nhưng còn bên trong tâm hồn cô, những bóng tối cũng dần trỗi dậy, dâng trào trong cơn giận dữ khó kiềm chế.
Và rồi, một bóng người bí ẩn từ đằng sau cây cọ xuất hiện. Ánh mắt lạnh lùng, biểu cảm khó lường trên khuôn mặt sắt đá, người đó tự tin bước đến phía Công Chúa Củi Mục với bàn tay với anh hùng. "Ta biết chiều cao sức mạnh của người, nhưng không phải lúc nào cũng phải đối mặt với quyết định."
Nhưng liệu đây chỉ là một thử thách nhỏ trước bước chân của cô hay một cơ hội để khám phá sâu thêm về bản thân, về vũ trụ và về những khám phá mới mẻ?