Bầu trời mù mịt che phủ lâu đài hoang tàn, những tia nắng lung linh vẫn lách tách qua những khe hở trên mái ngói gãy. Estrela, cô công chúa bãi rác, bước đi trên con đường đầy rêu mốc, đôi chân nhỏ bé cuồn cuộn chịu cảm giác ánh nắng đầu tiên sau bao ngày dài trời âm u. Cảm giác đói kỉ luật cô đến mức bất lực che mắt, nhưng dáng vẻ hèn mọn vẫn thô lương, ẩn hiện như cái bóng xác chết lả lướt dọc theo bức tường lởm chởm.
Với bàn tay trắng cóc, cô bé chầm chậm bóc những bông hoa cỏ non, mùi tanh nhẹ nồng nàn, nhưng không đủ để làm dịu đi cơn hấp hối trong bụng. "Cái này có ăn được không...?" Tiếng lẩm bẩm lạc lõng, cô bé như mắt hỏi hợi trời, hỏi những cánh cây mộng mị kia. Nhưng từng bông cỏ non đều câm giữ im lặng, vẻ đáp ứng trong hơi thoắt qua cũng khiến cô vụt tay thả ngắn, sơ tán hạ vui buồn.
"Estrela..." Tiếng hồn nhiên vùi lấp hơi ngưng thở, làm cô bé đỏ ửng, đáng yêu hơn trong chiều lắng đọng. Tiếng gió ướt át, lờ mờ dẫn lối cho người kia vượt qua màn khói mù mà mình dựng lên, sến súa rèn dũa từng vết thương, từng cội nguyên cứu dậy từ sâu chân không sâu đến đâu. "... Ừ." Lời hồi đáp ngắn gọn nhưng chìm sâu đến tận đáy lòng, một cuộc đời dại khờ và dã thú trái tim bỡ ngỡ trước ngọn lửa hồn nhiên lúc này nhuốm máu sẫm.