Từ những cánh cửa kí ức cũng đã lâu khép lại, Hải và Vĩ ngỡ ngàng đứng trước nhau sau bao năm tháng xa cách. Ánh mắt sâu thẳm của Hải vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nhưng cứ chậm rãi, từng hạt nụ cười nhỏ bắt đầu nở trên đôi môi của anh. Vĩ không giấu được niềm vui, vẻ hồn nhiên đã trở lại khi thấy tình cảm mà họ từng dành cho nhau, một thời đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi, vẫn chưa mờ nhạt trong lòng họ.
"Vĩ à, em vẫn như vậy à, sao cứ mãi hồn nhiên và ấm áp thế?" Hải nhẹ nhàng bày tỏ.
"Còn anh, sao anh lạnh lùng thế? Em nhớ anh lắm, nhớ hồi cấp 3 mỗi khi bị đánh bại mâm cơm trưa, anh luôn cười và nói 'Để tao giúp'. Sao giờ anh lại... thế này?" Vĩ trăn trở hỏi.
Hải gật đầu, ánh mắt mịt mùi nỗi buồn. "Cuộc sống đã thay đổi nhiều, Vĩ à. Nơi này không dành cho tình yêu giữa những người giống như chúng ta. Nhưng... tôi không muốn mất em lần nữa."
Những câu chuyện, nụ cười, và những vết thương đã qua, liệu có đủ để Hải và Vĩ vượt qua mọi trở ngại, thách thức của xã hội và bắt đầu lại từ đầu? Sự chân thành, sự hy vọng, và cả đau khổ đều hòa quyện trong trái tim họ, khiến cho mối tình giữa chén ghệ mới và bồ cũ không chỉ là một câu chuyện đẹp, mà còn là thử thách cuộc đời, nơi mà họ tìm thấy nhau một lần nữa.