Trái ngược hoàn toàn với những ngày thường ồn ào và bận rộn, Joo Geon Ah lẻ loi nằm trong căn phòng tĩnh lặng của mình. Ánh chiều chiếu vào qua những tấm rèm mỏng manh, mảnh áo lụa đỏ nổi bật trên gối trải trên sô pha giường. Tâm trạng của anh dường như đắm chìm trong biển lửa của những kí ức đã mất.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, làm dấy lên cành hoa đào bên ngoài cửa sổ, hương thơm thoang thoảng trong không gian. Chợt, tiếng điện thoại rung lên, mang theo một tin nhắn từ số lạ: "Joo Geon Ah, cậu thật sự không phải là Hye Sung."
Vẻ đáng ngạc nhiên trên khuôn mặt Joo Geon Ah khi anh đọc xong tin nhắn không thể tả nổi. Liệu đó có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là một dấu hiệu từ người anh đã mất? Anh quyết định trả lời tin nhắn, cùng lời suy luận về người đang ẩn sau số điện thoại lạ mà anh chưa từng biết tới.
Hyeon Dal, người mảnh mai với đôi mắt biết cười, giống hệt như tinh tú trắng tinh khôi trong vườn hoa xanh tươi. Những dòng tin nhắn qua lại giữa họ không chỉ là sự hiểu lầm hay đùa giỡn như ban đầu, mà còn là khám phá về tâm hồn, về một tình yêu ẩn giấu sâu trong lòng mỗi người.
Nhưng liệu sự thật đằng sau cái tên vô danh "Hyeon Dal" có thể đẩy họ đến gần nhau hơn, hay là một bí mật khủng khiếp đe dọa sự hồn nhiên của tình cảm mà họ đang dần hình thành? Chỉ khi mở lòng, Joo Geon Ah mới có thể khám phá ra đáp án cho câu chuyện lãng mạn không hồi kết này.