Trong một buổi học thực hành vật lý, Seojun và Taeyoung được giao nhiệm vụ làm việc nhóm. Hai chàng trai tài năng này phải cùng nhau thực hiện một bài toán khó khăn về định luật Newton. Ban đầu, sự khác biệt trong cách suy nghĩ của họ đã tạo ra nhiều mâu thuẫn. Seojun, luôn lạc quan và sáng tạo, không ngần ngại thử nghiệm những cách giải mới, trong khi Taeyoung, lạnh lùng và cứng đầu, luôn tuân theo lý thuyết và phương pháp đã được chứng minh.
Dần dần, qua những va chạm và tranh luận, họ nhận ra rằng, mỗi người đều có cái đúng của mình và bổ sung cho nhau. Seojun học được sự kiên nhẫn và logic từ Taeyoung, trong khi Taeyoung lại khám phá ra sức sáng tạo và đam mê từ Seojun. Họ đã học được cách tự tin thể hiện ý kiến và lắng nghe đối phương.
Khi cuối cùng họ hoàn thành bài toán và kết quả xuất sắc vượt xa mong đợi, ánh mắt của Seojun và Taeyoung lúc đó như bừng sáng lên. Không chỉ là niềm vui của việc thành công, mà còn là sự khâm phục và ngưỡng mộ lẫn nhau. Điều đó đã khiến tâm hồn của họ gần gũi hơn, tình cảm trong học thuật dần chuyển biến thành một tình cảm khác, mềm mại và sâu lắng.
Với sự phát triển không ngừng, mối quan hệ giữa Seojun và Taeyoung đã chứng minh rằng, đa dạng và đối lập không bao giờ là vấn đề, chỉ cần hai trái tim cùng nhịp đập, cùng nhau bước qua mọi thử thách.