Trên bàn làm việc nhỏ, chiếc máy vi tính vẫn ấm áp phát sáng dưới ánh đèn le lói. Emma, với đôi mắt mệt mỏi sau một ngày làm việc dài, ngồi dậy và thở dài nhẹ nhõm. Thế nhưng, bất ngờ hóa ra không phải chiếc máy tính là người cuối cùng rời khỏi công ty đêm nay, mà là một bóng hình nhỏ bé nằm úp mặt vào bàn.
"Noah?!" Emma gọi lên, trái tim như rung động trong lòng.
Làn da gương bồn của Noah nhợt nhạt, bộ quần áo trắng muốt ướt đẫm làm cậu trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết. Hành động như vậy của cậu bé đã khiến Emma bàng hoàng và đầy lo lắng trong lúc cô nâng cậu bé lên để xem xét. Vậy mà một lúc sau, Noah bất ngờ mở mắt, ánh mắt trong veo nhìn chằm chằm vào Emma.
"Emma... Mẹ ơi... mẹ ơi... ở đâu?" Câu hỏi của Noah tràn ngập sự tò mò và lo lắng.
Bỗng nhiên, tâm trạng dường như chuyển đổi từ hồi loạn sang một khung cảnh yên bình, khi cả hai người đều nhận ra sự kỳ diệu của khoảnh khắc này. Emma ôm lấy Noah thật chặt, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô.
"Bé ơi, em đây, mẹ đây, chúng ta sẽ không bao giờ lạc lối nữa."
Nhìn thấy cậu bé cười, sự ấm áp và hy vọng bắt đầu lan tỏa trong căn phòng tối thẫm. Emma và Noah, hai cái tâm gặp gỡ và kết nối theo một cách mà họ chưa từng tưởng tượng. Một chặng đường mới đầy hứa hẹn đang chờ đợi họ trước mắt.