Trái tim Erika đập thình thình, như nhịp rung của một bản tình ca đang đưa cô vào vòng xoáy của tình yêu. Ánh sáng trăng nhẹ nhàng chiếu sáng qua cửa sổ, làm bừng tỉnh những rung cảm sâu thẳm trong cô. Cô gái tinh nghịch nhưng cũng rất nhạy cảm, cảm giác của Erika không lẫn vào đâu được khi cô đứng trước căn phòng tối tăm của Arashi.
Bước chân nhỏ bé của Erika rơi vào ánh sáng trăng, nhấp nhô trên dải đất như những bước nhảy của những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Cô không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Arashi, vẻ lạnh lùng bao phủ bởi lớp áo ấm của một người đàn ông có vẻ bề ngoài lạnh lùng nhưng âm thầm chứa đựng không gian đầy ẩn số.
"Arashi-kun... Chiếc gối này... tại sao...?" Erika lặng lẽ tự hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua.
Arashi nhìn thẳng vào đôi mắt ánh sáng của cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại chứa đựng sự đau thương khó tả. "Erika, em không nên ở đây. Đừng đụng chạm vào quá khứ của tôi", giọng Arashi trầm khàn, âm thanh như thấm vào từng hơi thở của cô.
Nhưng Erika không ngần ngại, cô nhẹ nhàng đến gần Arashi, thờ ơm bàn tay ấm áp của anh. "Arashi-kun, em không sợ. Em chỉ muốn hiểu và chia sẻ cùng anh thôi... Tình yêu không phải chỉ là niềm hạnh phúc, mà còn là sự chia sẻ và đồng cảm", Erika bày tỏ ý định mạnh mẽ của mình.
Ánh sáng trăng len lỏi vào căn phòng, khơi dậy những bí mật và nỗi đau đã lâu ngủ yên. Arashi nhìn Erika, nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô là điểm sáng ấm áp trong cuộc đời anh. Hai con người đối lập nhưng hướng về một hướng, họ dần hiểu biết và đồng cảm với nhau hơn. Tình yêu giữa họ không mạnh mãnh nhưng lại chứa đựng sự chân thành và hy vọng mới, như cánh hoa anh đào nở giữa bão táp cuộc đời.
Arashi-kun và Erika, hai trái tim cùng nhịp đập, cùng sưởi ấm và chia sẻ, từng khoảnh khắc ngọt ngào như làn gió mùa xuân thổi qua. Cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc và sự thấu hiểu đích thực bắt đầu, và chiếc gối ôm không chỉ là biểu tượng của sự ấm áp mà còn là tấm chân tình nối liền trái tim hai người...