Trong một buổi chiều nắng ấm dần, Hạnh nhìn ra cửa sổ phòng khách, ánh nắng chiếu qua tạo ra những bóng cây rủ xuống sàn nhà. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, nhận ra rằng trái tim cô cứ nhảy múa mỗi khi anh chàng hàng xóm mới chuyển đến, An, xuất hiện. Nếu như ban đầu cô chỉ xem An là một hình mờ xa xa từ xa, thì giờ đây mỗi chi tiết nhỏ nhặt về anh đều bám trở lại trong tâm trí cô.
An khác biệt so với những chàng trai khác cô từng gặp. An đầy ẩn số, đầy điều bí ẩn khiến Hạnh không thể nào lường trước được ý định và hành vi của anh. Thỉnh thoảng, ánh mắt rùng rợn từ bên kia con đường nhìn thẳng vào cửa sổ phòng khách của cô, khiến cho Hạnh không khỏi hoảng sợ nhưng cũng không thể từ chối sự hứng thú lạ lùng đó.
Mỗi lần gặp gỡ, từng từ ngữ của An như một lời nguyền, thẳng đến tận tâm can của Hạnh. Cô phải thừa nhận rằng, mặc dù không hiểu rõ về anh, cô cảm thấy mình dần hòa vào vòng xoáy mê hoặc không thể thoát khỏi.
Vào một buổi tối đầy gió, An bỗng đến đưa tay để lấy một chiếc khăn cho Hạnh khi cô vướng vào mớ dây máy quạt. Hạnh không cảm thấy sợ hãi nữa, nhưng thay vào đó là cảm giác một sợi dây đang dần dần kéo cô vào một thế giới khác, nơi mà tình yêu và nguy hiểm giao một.