Trong một buổi tối đầy gió lạnh, Lục Vũ bước vào phòng khách, ánh lửa từ bếp lò phản chiếu trên gương mặt điển trai, nhưng lạnh lùng của anh không khác gì băng giá. Hứa Nguyên ngồi trên ghế sofa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh, biểu lộ sự không hài lòng và sự phẫn nộ.
"Đủ rồi!" Lục Vũ gắt gỏng, giọng nói ngạo nghễ. "Ta không cần chơi trò này với ngươi nữa. Cuộc hôn nhân này không có nghĩa lý gì cả."
Hứa Nguyên đứng dậy, nhức nhối trước ánh mắt lạnh lùng của Lục Vũ. "Hôn nhân không phải trò chơi, anh ấy. Nếu chúng ta không tìm ra cách làm việc với nhau, gia đình chúng ta sẽ chịu thiệt thòi."
Bước lại gần, Lục Vũ đột nhiên đặt tay lên cằm Hứa Nguyên, xoay gương mặt anh về phía mình. "Anh không biết tự lựa chọn đường sống sao? Tại sao phải chấp nhận một cuộc hôn nhân không ý thức như thế này?"
Hứa Nguyên chỉ cảm thấy tim mình đập rộn ràng, bởi lần đầu tiên, anh nhận ra ánh mắt vô tình của Lục Vũ chứa đựng điều gì đó lạ lẫm. "Chúng ta... chúng ta có thể tìm ra cách thức làm việc với nhau, anh ấy."
Sau lời nói đầy bất ngờ của Hứa Nguyên, ánh mắt của Lục Vũ tưởng chừng đã nhuộm đậm ánh sáng. Những khía cạnh mới lạ và đáng kinh ngạc trong cuộc hôn nhân điên rồ của họ bắt đầu hé lộ, đánh thức những cảm xúc mà họ từng nghĩ không thể nảy nở.